Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Search in posts
Search in pages

Vạch trần mẹ Mai Phương không có tư cách chăm sóc con gái và cháu ngoại

Trước động thái thuê luật sư để tranh giành quyền nuôi cháu gái Lavie từ tay Phùng Ngọc Huy và 2 cô bảo mẫu của mẹ Mai Phương, bảo mẫu chăm sóc Lavie (Mi Chou) lên tiếng vạch trần sự độc ác của bố mẹ Mai Phương và đệ đơn kiện luật sư được ông bà hợp tác, Trương Bảo Như ngay lập tức lên tiếng ủng hộ, đồng thời chia sẻ những góc khuất đáng sợ về “bà ngoại”:

“Tôi không bao giờ quên ánh mắt bất lực của nó, sự sợ hãi của nó khi mẹ nó mỗi lần đến gần những ngày cuối đời… Sợ quá! Sợ mẹ quá!! Làm sao đi ra bây giờ! Cứu vợ chồng ơi!! Và điều nó không ngờ nhất là cuối cùng nó vẫn rơi vào tay mẹ nó. Sau những nỗ lực để tránh khỏi vòng tay của bà. Tôi nhớ nó đánh và cào tay tôi ánh mắt vô vọng. Tôi bảo nói đi vợ, muốn nói gì thì nói cho chồng biết. Nhưng nó không nói được, nó tức mà không nói được. Hơn ai hết tôi biết nó KHÔNG BAO GIỜ muốn mẹ nó chăm sóc cho nó khi nó bệnh. Và KHÔNG BAO GIỜ nó muốn giao Lavie cho bà ngoại. Tôi có đầy đủ chứng cứ ở đây. Và tôi sẵn sàng hỗ trợ Mi Chou .

Vạch trần mẹ Mai Phương không có tư cách chăm sóc con gái và cháu ngoại 3

Khi Phương mang thai, chính Phương nói với tôi là mẹ Phương trộn thuốc phá thai vào thức ăn nên Phương sợ quá phải dọn đồ đi gấp vì không biết tránh được lần này nhưng lần khác có tránh được không? Những clip trên mạng Phương kể là mẹ đòi uống thuốc tự tử để buộc Phương bỏ cái thai đi là Phương đã kể tránh đi, vì nếu kể đúng hết sự thật thì nó còn tàn khốc tới cỡ nào. Phương nói với tôi rằng bà từng bỏ tới 12 đứa con lận nên bà rất rành về việc dùng thuốc phá thai. Tôi nghe tới đó mà rùng cả người .

Thật sự những khi đi diễn mà phải để Lavie cho bà chăm sóc nó không an tâm chút nào mà không nhờ được ai mới đành giao về ông bà chăm đỡ. Lavie đi học mẫu giáo mà người thì hôi thúi mấy hôm không tắm, cô giáo phải lên tiếng than phiền. Đến cả trợ lý cũ của Phương còn nhắn tin để than phiền với tôi về việc Lavie nó không được tắm gội. Không lần nào Phương nhập viện mà bà không chửi bới trong bệnh viện. Nhất là đợt tháng 9/2019, bệnh viện phải huy động cả 10 cảnh vệ đứng chặn trước cửa phòng ngăn không cho bà vào. Bà tức tối là hét chửi bới trước sự chứng kiến của rất nhiều người chăm nuôi bệnh nhân. Họ ở đó thấy hết, biết hết nên ĐỪNG NÓI CHÚNG TÔI VU KHỐNG BỊA ĐẶT.

Thậm chí Phương đã có ý định từ ba mẹ luôn vì quá sợ quá mệt mỏi. Không ai không biết bà đáng sợ như thế nào. Bà muốn chăm cháu nuôi cháu, vậy nhưng khi đến thăm ngoài việc nói hết cái này tới cái kia tới việc chê nhà Mi nhỏ chật hẹp, phải đập đi xây lại thế này thế nọ, thì còn tầm 5p cuối bà mới kêu Lavie xuống để bà chụp hình post lên khoe hình mình với cháu cho cộng đồng mạng “hiểu” bà yêu cháu thế nào? Hay việc bà đến nhà Mi mà kéo theo tới 15 người trong hội thánh… Vậy thăm cháu hay muốn làm gì đây?

Một người mẹ mà thương con mình sẽ không đăng clip con mình cuối đời ngồi trên bô đang đi vệ sinh lên mạng để cải chính mình cho việc mình không bạo hành con… nhất là con mình là nghệ sĩ. B.ạ.o h.à.n.h Phương có hay không tôi và những người chăm Phương biết quá rõ, nhưng vì Phương tôi không nói không lên tiếng. Nếu không vì Phương, hai chị em Mi đã không cực khổ tới bây giờ. Ông bà không nhìn lại xem cháu mình bây giờ tròn trịa trắng trẻo ra sao? Ở với Mi mới có vài tháng mà lên 23kg. Trong khi nào giờ con bé cứ ọt ẹt 16-18kg. Sao ông bà không nhìn con bé bây giờ viết chữ đẹp thế nào? Học hành tiến bộ ra sao khi ở với hai Mi??? Liệu ở với bà thì bà có dạy cháu được như vậy? Chăm cho cháu bữa ăn được như vậy? Bà có biết nó sợ bà tới mức nào không? Nếu thật sự thương cháu mình hãy để cho nó có tuổi thơ bình yên. Nó đã quá thiệt thòi rồi.

Rất nhiều sự việc xảy ra từ sau khi Phương mất nhưng chúng tôi không nói không lên tiếng vì muốn sự bình an cho con bé. Nhưng có lẽ với bà Tâm hai chữ DỪNG LẠI là không tồn tại. Vậy thì pháp luật sẽ giúp chúng tôi ngăn bà lại.

Thương hai Mi, thương gia đình em cứ phải chịu cảnh phiền hà thế này. Luôn đồng hành cùng hai em!!”


Nguyên văn lời chia sẻ của bảo mẫu chăm sóc con gái Mai Phương:

“Hôm nay Tôi chính thức gửi đơn tố cáo Ông Luật Sư Mai Tiến Luật đã có hành vi xúc phạm danh dự, xâm phạm bí mật đời tư cá nhân và vi phạm quy tắc hành nghề luật sư của luật sư Mai Tiến Luật – Đoàn luật sư Tỉnh Bình Dương.

Vạch trần mẹ Mai Phương không có tư cách chăm sóc con gái và cháu ngoại 4

Tất cả những gì tôi trình trong đơn là hoàn toàn đúng sự thật và tôi sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật nếu nội dung trên là sai sự thật.

TÔI CŨNG CÓ VÀI LỜI CHÍNH THỨC GỬI ĐẾN BÀ TÂM VÀ ÔNG XÊ (ÔNG BÀ NGOẠI CỦA BÉ LAVIE). NHỮNG LỜI NÀY TÔI VIẾT CHỈ MONG MUỐN RẰNG ÔNG BÀ HÃY ĐỂ BÉ LAVIE ĐƯỢC BÌNH YÊN, SỐNG ĐÚNG VỚI TUỔI THƠ CỦA CON, ĐƯỢC ĂN NGỦ VÀ HỌC HÀNH TỬ TẾ CHỜ NGÀY BA VỀ ĐÓN CON. ĐỪNG LÀM CON THÊM SỢ HÃI, TÔI THẬT SỰ XIN ÔNG BÀ NẾU CÓ CHÚT LƯƠNG TÂM THÌ HÃY ĐỂ CON ĐƯỢC BÌNH YÊN. LÀM ƠN! PLEASE!!!!!!!!!!!!

Thưa Bà Tâm và Ông Xê! Đã từ lâu nay tôi chưa bao giờ lên tiếng bất cứ việc gì làm ảnh hưởng đến cá nhân và quyền lợi của ông bà kể từ sau khi Phương mất, lẽ ra ông bà nên hiểu tôi chưa bao giờ muốn hình ảnh ông bà xuất hiện trên truyền thông như bây giờ. Tôi luôn nhịn nhục, cúi đầu để đổi lấy sự bình yên cho hai Mẹ con Phương.

Ông bà rất nhiều lần xúc phạm đến danh dự của tôi nhưng tôi chưa bao giờ lên tiếng. Còn lần này, mọi thứ đã vượt quá sức chịu đựng của tôi khi ông bà liên tục làm phiền đến cuộc sống của tôi, của cháu ngoại của ông bà bằng việc đe dọa, và bây giờ là xúc phạm nặng nề đến danh dự, sự bình yên của gia đình tôi.

TÔI CHỈ MUỐN NÓI RÕ MỌI VIỆC MỘT LẦN DUY NHẤT ĐỂ CHẤM DỨT MỌI CHUYỆN ĐANG DIỄN RA LÚC NÀY, KHI NHỮNG VIỆC SAI TRÁI ÔNG BÀ ĐANG LÀM NGÀY CÀNG NGHIÊM TRỌNG!

Thưa ông bà, từ khi Phương đổ bệnh đến khi mất ông bà có phải lao tâm lo lắng, thức đêm hôm để chăm sóc không ạ? Hoàn toàn không ông bà nhé, ông bà vẫn ngủ đủ giấc mỗi ngày kia mà! Một tay chị em tôi cùng bạn bè hổ trợ cho Phương 100% về tinh thần cũng như chi phí chữa bệnh cho Phương mà. Cái đêm cấp cứu đầu tiên ở bệnh viện 175 (lần đầu nhập viện tháng 08/2018) cũng chỉ có một mình tôi và Phương chống chọi ở đó (nhờ ơn bà cho uống nước bùa ngãi gì đó của bà vào buổi sáng hôm đó mà ngay đêm đó Phương phải cấp cứu).

Tôi gần như quần quật từ sáng đến tối, sáng lo đi làm chiều về tất bật vào viện để kịp thay ca cho bạn bè về, tôi nào có kêu ca với ai đâu ông bà? Tôi tự nguyện hi sinh giờ giấc công việc chính của tôi để tôi có thể chăm sóc Phương một cách chu toàn nhất, vì tôi rất rõ khi cầm hồ sơ bệnh án của Phương, cái án tử nó buộc tôi phải dừng mọi thứ cá nhân để dành thời gian yêu thương Phương, vì tôi quá rõ thời gian của Phương không còn nhiều.

Phương đã phải cơ cực thế nào để nuôi con kiếm tiền để trả nợ cho ông bà, tôi hiểu và chứng kiến rất nhiều lần Phương đau khổ trong bế tắc cùng cực mà ông bà. Hết lần này đến khác.

Tại sao đến giờ phút cuối cùng Phương vẫn muốn gửi con cho tôi? Tại sao đến giờ phút cuối cùng Phương vẫn nhắn tin nhờ bạn bè đến cứu? Tại sao đến giờ phút cuối cùng tiền bạc, nguyện vọng của Phương, bạn bè của Phương điều biết rất rõ mà ông bà thì không hề biết gì? Di Chúc? tôi cũng là người đứng tên làm chứng để hoàn thành di nguyện cuối đời của Phương? nếu không đủ thân thử hỏi Phương có tin tưởng để nhờ tôi giúp những việc quan trọng đó không thưa ông bà?

Tháng 9/2019 Phương phải nhập viện lần thứ 2 vì bệnh tình trở nặng cũng một mình tôi đưa Lavie đi học rồi quay về cho Phương lên taxi để đến bệnh viện cấp cứu? Ông bà cả đêm trước đó qua nhà ngoài việc ngồi cầu nguyện từ sáng đến tối thì còn phải làm gì khác không ông bà? Khi bác sỹ báo với người nhà Phương có thể không qua khỏi cái đêm thập tử đó (tất cả điều có sự chứng kiến của bạn bè như: Chị Ốc, chị Như… luôn ở cạnh Phương vào những thời khắc như thế).

Tôi không bao giờ quên cái buổi chiều đầy đau khổ đó khi bác sỹ chọc dịch màng tim xong Phương tỉnh dần trong tình trạng chụp oxi, khi bác sỹ thông báo thoát cửa tử, bác sỹ ra ngoài gọi người nhà và bảo Phương muốn gặp 2 bé Mi, bà biết không tôi đã khóc ngay tại chỗ vì tôi không bao giờ nghĩ tôi quan trọng với Phương đến như thế. Tôi đi vào và ôm Phương khóc nhưng chưa từng được khóc, Phương vẫn mạnh mẽ vỗ về tôi bảo an tâm, Phương sẽ vượt qua, nếu Phương có gì thì cho Phương gửi Lavie, Phương nói với tôi hãy yêu thương và chăm sóc Lavie giúp Phương.

Ông bà biết không tôi ko nói dc lời nào trong tôi chỉ có những tiếng khóc thành nấc, đau khổ cùng cực chưa? Thưa ông bà! Ở cái ngưỡng cửa thập tử nhất sinh mà bà không hề thương xót con ông bà? Bà có nhớ ko? Bà có nhớ bà gọi tôi đến và kêu tôi đi vào phòng cấp cứu hỏi Phương còn bao nhiêu tiền, Phương tính thế nào nói cho bà biết để bà tính, nhưng tôi đã không làm điều đó. Bà nhớ cái giận tức điên của bà ở sảnh bệnh viện khoa tim A12.1 của bệnh viện 175 không bà? Bà đập ầm ầm cái phòng cấp cứu hồi sức tích cực đó bà, bà nhớ không? xung quanh đó các y bác sỹ , bệnh nhân điều chứng kiến được cảnh đó mà bà.

Trong suốt khoảng thời gian đó tôi hoàn toàn phải ăn bờ ngủ bụi và nhờ từng bữa cơm mang vào bệnh viện cho tôi thông qua sự giúp đỡ của bạn bè của Phương đó bà, quầy hàng của tôi trên trung tâm thương mại tôi phải đóng cửa hoàn toàn và chịu đóng phạt 100%, tôi có kêu ca than vãn với ai đâu bà? Có ai đã phải chi và đền bù những thiệt đó cho tôi chưa bà? Tôi tự nguyện vì sự yêu thương của tôi mà bà. Trong mắt bà xem tôi như người ở, không thua không kém, nhưng tôi chả nghỉ ngợi gì, vì suy cho cùng tôi càng chống đối bà thì Phương sẽ càng khổ, nên tôi quyết im lặng cho đến khi bà xúc phạm tôi trên đoạn clip vừa qua vào ngày 13/06/2020 .

Bà nói bà chăm sóc, yêu thương Phương, bà ơi những viên thuốc đặc trị đầu tiên Phương uống tên gì bà có biết không ạ? Thế hệ thuốc thứ 2 Phương uống tên gì, chi phí cho tiền thuốc men bà có rõ không ạ?
Bà nói bà yêu thương và chăm sóc Lavie từ thuở lọt lòng đến giờ, vậy xin hỏi bà, Lavie đã và đang uống sữa gì bà nhỉ? Từ khi con lọt lòng cho đến giờ con có tiêm ngừa không bà? Con còn thiếu mũi tiêm nào không hả bà?tuổi thơ của Lavie đến trường mần non trong tình trạng như thế nào ông bà rõ quá mà, 3 năm mầm non là 3 trường khác nhau( trường đầu tiên là ngôi sao sáng , trường thứ 2 là Hoa Quỳnh, trường thứ 3 là Sài Gòn Academy ) cũng vì bà chê bai học phí đắt đỏ và đủ mọi lí do để buộc Phương chuyển trường cho con,ngôi trường thứ 3 và ngôi trường hiện tại con học là do được tài trợ vậy mà bà vẫn không vui lòng vẫn muốn rút con ra khỏi ngôi trường có quá nhiều kiện tốt để về học trường hội thánh . Những lần Phương buộc gửi con cho bà mà tôi cũng quá bận với công việc riêng, thì bà đã làm gì con bé chắc bà rõ lắm đúng không bà??? Khi con đang bị tay chân miệng bà tự ý cho con uống thuốc kháng sinh của người lớn, lấy muỗng inox cạo lưỡi con bé, vết tích còn đó mà bà.


Tôi đã phải cực nhọc thế nào thì bạn bè Phương điều chứng kiến rất rõ, bà vào hội thánh và bà cuồng đến nổi bà về nhà quăng đi tất cả hình ảnh của mẹ con Phương, từ dụng cụ hoc tập cho đến các hình nặn đất sét mà con đi học ở trường vẽ, bà điều vứt đi hết. Từ đồ chơi cho đến quần áo cái nào bị hội thánh cấm đoán bà đều đem đi vứt. Có không thưa bà ?


Những ngày tang lễ của Phương, bà ăn mặc trang hoàng để bắt đầu tiếp những vị khách là bạn bè của Phương, vì bà rõ nguồn tiền được đổ về từ đó mà. Cho đến ngày di quan đi hỏa táng Phương ở Bình Hưng Hòa bà bảo không mang tro cốt về được vì sợ cái linh (linh hồn) của Phương đeo bám, một mực bà không mang về. Cho đến khi tôi thuyết phục được ông cho mang về để rải hoặc đặt ở nghĩa trang của hội thánh, thì cuối cùng ông bà đồng ý mang về và đi rải tro cốt của Phương.


Trước khi ông bà mang đi tôi dặn rất kĩ phải rải tro cốt của Phương ở những dòng sông lớn và sạch, trong việc ông bà đi rải tro cốt ông bà không cho tôi đi cùng, cho đến khi ông bà chọn cầu Bình Điền để rải một nơi với dòng nước đen kịt như thế hỏi có đau lòng không ông bà ơi? Phương là đứa con duy nhất mà ông bà có được có nên tàn độc với nhau như vậy không?


Tôi đã gần như kiệt sức khi chăm sóc con và cháu của ông bà vậy những sự yêu thương đó là sai hay sao mà ông bà lại bôi nhọ danh dự của tôi vậy? Tôi đã rất tha thiết mong ông bà để yên cho con bé được ba nó chăm sóc và yêu thương ở những ngày thiếu vắng mẹ. Huy đã phải chịu rất nhiều tai tiếng từ bà, Huy phải chịu đựng những lời chửi bới từ bà, Huy chịu đựng tất cả mà không hề lên tiếng chỉ vì Huy muốn con Huy được bình an, được chăm sóc tốt, được học hành, được yêu thương và được bù đắp tất cả cho con khi thiếu vắng đi Mẹ.


Lời cuối cùng tôi muốn nhắn nhủ đến ông bà hãy để chúng tôi và cả con bé được bình yên, sống đúng với tuổi thơ của con. Để Lavie được ăn ngủ và học hành tử tế chờ ngày Ba về đón con. Đừng làm con thêm sợ hãi. Tôi thật sự xin ông bà, nếu có chút lương tâm thì hãy để con được bình yên. Mong ông bà hiểu và chấm dứt ngay tất cả những hành động làm tổn thương đến Lavie và những người yêu thương ,hết lòng vì sự bình an và phát triển lành mạnh của bé.”

Đánh giá của bạn đọc

Vắng vẻ quá ... hãy để lại đánh giá đầu tiên!
* Bài viết được sửa đổi lần cuối vào lúc 1:23 chiều ngày 29 Tháng Mười Hai, 2019
Sidebar