Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Search in posts
Search in pages

Án mạng giết bạn đồng hương tại Nhật bản rồi đe dọa gia đình nạn nhân

Thời gian qua mọi người chắc cũng ít nhiều biết về sự việc đau lòng này, nạn nhân là Nguyễn Văn Đức 22t quê Hà Tĩnh và hung thủ là Ngô Công Minh 21t quê Hải Phòng. Đức và Minh đều là thực tập sinh sang Nhật Bản làm việc từ tháng 7/2019, đến ngày 3/4/2020 thì Đức bỗng nhiên mất tích một cách bí ẩn, đồ đạc còn nguyên nhưng chăn, đệm và thảm trải nhà lại biến mất. Gia đình đã báo lên công ty phái cử ở Việt Nam và công ty của Đức tại nhật.

Nhưng vì tình trạng thực tập sinh Việt Nam trốn ra ngoài rất nhiều nên khi biết mất tích, công ty báo cảnh sát là Đức có thể đã bỏ trốn và không tìm kiếm bạn ấy. Nhưng bạn bè của Đức tại Nhật đã kêu gọi thêm người Việt Nam sống gần đó đi tìm.

Sau khoảng thời gian tìm kiếm trong vô vọng, thì đến ngày 4/5/2020 đội tìm kiếm đã phát hiện mùi hôi thối bốc lên từ cống nước cạnh nhà Đức nên ngày 5/5/2020 tức là 1 tháng 3 ngày từ khi mất tích, đã kiểm tra và phát hiện thi thể của bạn ấy. Sau đó cảnh sát Nhật Bản vào cuộc, kết quả khám nghiệm tử thi cho biết nguyên nhân tử vong là do mất máu vì bị đâm nhiều nhát vào cổ và bụng.

Ngay lúc đó thì cảnh sát đã tạm thời giam giữ nghi phạm là Minh, bạn cùng phòng. Trong suốt thời gian giam giữ và điều tra, Minh không hề tiết lộ bất cứ thông tin nào cho đến ngày 11/5, khi một bạn nữ thân thiết của Đức (đang sinh sống tại Hàn Quốc, biết rất rõ về những mâu thuẫn giữa 2 người) cung cấp thông tin cho phía cảnh sát Nhật, việc điều tra đã thuận lợi hơn, và Minh đã phải cúi đầu nhận tội.

Lí do giết người là cả hai đã có nhiều mâu thuẫn trước đó, loanh quanh là những vấn đề trong cuộc sống sinh hoạt. Ngày 2/4 sau khi đi làm đêm về, Minh đã mua rượu về uống để lấy dũng khí, đợi khi Đức ngủ rồi ra tay, và trước khi đi làm đã mang xác Đức xuống cống và đi làm như bình thường. Điều đáng sợ là sau khi giết người, Minh vẫn sinh hoạt bình thường tại căn nhà đó, vẫn liên lạc với gia đình, bạn bè nạn nhân, tỏ vẻ quan tâm lo lắng như không có gì xảy ra.

Nhưng điều mình muốn nói tới ở bài viết này là về phía gia đình Minh. Trong khi gia đình nạn nhân còn chưa kịp nhờ pháp luật can thiệp về việc dẫn độ hung thủ về Việt Nam xét xử, thì gia đình Minh đã có luật sư riêng. Vậy không biết gia đình biết chuyện khi nào? Gia đình biết trước mà che giấu cho con mình, hay thuê luật sư chỉ là phương án phòng hờ?

Và nhân chứng của vụ án này là bạn nữ được kể trên, bây giờ đang bị đe doạ từ phía gia đình hung thủ. Có nhiều người tìm đến tận nhà bạn ấy bên Hàn Quốc đập cửa, doạ nạt (có thể là người nhà của Minh ở bên đó). Bạn này đã nhận rất nhiều tin nhắn từ nhiều tài khoản facebook ảo, biết rõ địa chỉ nhà của mẹ bạn ấy ở Việt Nam, gia đình của bạn ấy cũng đang gặp nguy hiểm. Đây có phải là hành vi tiếp tay cho việc giết người không! Trong khi con họ đoạt đi mạng sống của người ta, không hề tỏ ra hối lỗi, thì gia đình lại cư xử kiểu côn đồ như vậy.

Vậy mình xin nhờ sức mạnh của cộng đồng mạng hãy chia sẻ rộng rãi thông tin này, chia sẻ vào những group của tỉnh Hải Phòng, để bảo vệ nhân chứng của vụ án, họ đang phải đối mặt với nguy hiểm. Và tạo lên làn sóng lớn, thúc đẩy vụ án, để mang tên sát nhân về Việt Nam xử cho thoả đáng vì theo mình được biết thì việc đưa hung thủ về Việt Nam không đơn giản và Nhật Bản sẽ không xử nặng những vụ như thế này, quả là oan ức! Dưới đây là những tin nhắn đe doạ mà nhân chứng đã nhận được

TIN MỚI: Đến chiều qua, hung thủ sau khi đã được làm việc với luật sư, thì chỉ nhận hành vi giấu xác, chứ không công nhận hành vi giết người vì chưa tìm được hung khí. Lí do là do quá hoảng loạn nên đã khai sai, và vẫn không tiết lộ thêm bất cứ thông tin nào. Đúng là trắng trợn!

Mình dùng nick ảo vì sợ bị bay nick chính

Facebook của hung thủ sau khi bị cộng đồng mạng vào chửi nhiều thì người nhà đã thuê người khoá lại.

Nguồn: Tên Không

PS: Mọi người ơi lần đầu mình đăng bài, và bài này mình đăng lại theo nguồn chứ chưa xác minh. Mong các bạn vào trang cá nhân của bạn này chia sẻ ạ.
Có gì sai sót mong các bạn nhắc nhở mình ạ.

FB của nạn nhân https://www.facebook.com/profile.php?id=100036353326761

link phóng sự gia đình nạn nhân: https://youtu.be/Kn7Lmf_Y7Aw

https://youtu.be/ulI0oxBUK1E

Link một số bài báo: https://lostbird.vn/…/vu-sat-hai-thuc-tap-sinh-viet-tai…
https://kenh14.vn/bat-ban-cung-phong-cua-thuc-tap-sinh-vn…
Facebook bạn đăng bài: https://www.facebook.com/profile.php?id=100044702403445
Đây là 1 số link cần ạ


“Đến giờ thì tôi đã biết, ác quỷ có hình hài như thế nào!
Những ngày thật dài, và nặng nề, cuộc sống của mấy người bọn tôi, về cơ bản, bị xáo trộn, khủng hoảng nghiêm trọng bởi sự ám ảnh là quá lớn.

Dù trăm ngàn lần không muốn tin, nhưng sự thật mà tôi biết, cho đến lúc này M chính là hung thủ sát hại Đ. Không, hơn thế rất nhiều, M là ác quỷ.

Mỗi đêm về, tôi không thể chợp mắt. Chỉ nghĩ đến việc, M có thể ăn ngủ, tắm rửa, đi làm, chơi game hay tỷ thứ sinh hoạt bên trong căn nhà, nơi xuống tay với bạn, có thi thể bạn đang phân huỷ từng giờ, từng phút, thì thật sự nó vượt quá xa cái giới hạn chịu đựng của những người bình thường có lương tri.

Án mạng giết bạn đồng hương tại Nhật bản rồi đe dọa gia đình nạn nhân 27

Từ ngày bắt đầu công cuộc tìm kiếm Đ, chúng tôi đã tìm cách liên lạc với M trong vô vọng. Nhắn tin, không được; đến nhà, không mở cửa. M là đầu mối duy nhất có thể chỉ dẫn cho chúng tôi về khả năng Đ có thể đi đâu.

Lên núi, vào rừng, lội sông, lặn mương quanh Toyama…những nơi có thể tìm thấy Đ bọn tôi đều tìm tới. Vừa tìm vừa cầu mong rằng Đ có thể bỏ trốn, hoặc bị bắt cóc đâu đó thôi, để cho niềm tin Đ vẫn còn đang thở an ủi, dẫn lối.

Đừng ai hỏi vì sao không báo cảnh sát, đi tìm làm gì cho mất công. Chúng tôi đã đến đồn cảnh sát 2 lần, và không được thụ lý vì phía công ty và nghiệp đoàn đã báo cảnh sát trước về việc Đ mất tích nghi là bỏ trốn.

Khi việc tìm kiếm đang dần đi vào ngõ cụt, thì trưa ngày 1.5, anh B trong đội, người thật sự còn hơn cả chữ Duyên với em Đ, đã tìm thấy 1 trong những cái đệm nằm trong phòng bị mất tích trên con mương gần nhà Đ. Cái đệm đã bị xé hai đầu, moi lõi và có nhiều dấu vết khả nghi. Thêm nữa, dấu máu trên góc cửa phòng Đ khiến chúng tôi càng cồn cào.

Bắt đầu từ đây, chúng tôi mới có thể báo nghiệp đoàn, từ đây, mới có thể đưa công an vào cuộc. Ngày 3.5, chúng tôi chờ nghiệp đoàn tới, xác minh cái chăn, và mong muốn cùng nghiệp đoàn đi tới nhà gặp M. Gần như ông giám đốc phải đập cửa, M mới ra mở cửa.
Cảm xúc đầu tiên, trong nhà có mùi tanh nồng. Chúng tôi vào nhà, nhanh chóng nhận thấy nhiều dấu vết bất thường ( nghi là vết máu). Bất thường nhất là trong phòng có 1 thùng sắt đựng nước rất to ( cỡ thùng đựng sơn)để lối ra vào, sát cửa nhà tắm và bồn rửa tay. Hỏi M thùng nước này để làm gì, M bảo để tập tạ. Quả thực, đến giờ tôi vẫn không thể tư duy ra, thùng nước đó để làm gì?

M rất bình thản, sự bình tĩnh khiến tôi đã nghĩ, có khi nào nó không biết gì thực sự? M bảo với chúng tôi: em bực nó lắm, nó đi còn lấy cả chăn của em đi làm không có gì để dùng. Hỏi M, lần cuối cùng gặp Đ là khi nào? M bảo, khi em đi làm thì thấy tỉnh ngủ, nằm trong chăn bấm điện thoại. Khi cảnh sát hỏi, có đôi giầy nào của Đ mà hiện không còn ở đây không? M còn giở face của Đ, tìm đôi giầy thể thao đen, đế trắng và bảo đôi này chắc Đ đi lúc ra ngoài rồi.

Chúng tôi đi cùng nghiệp đoàn lên sở cảnh sát, M ở lại phòng.

Làm việc và bàn giao chăn cho cảnh sát xong, chúng tôi cùng cảnh sát tới nhà M lần nữa. Lần này, M và xe đạp đều không có nhà. Chúng tôi thoáng nghĩ, M bỏ trốn. Nhưng không, M đang ở ngoài combini gần đó để bắt wifi. Rất may, đội đã vô tình gặp M và gọi M về.
Chúng tôi cố gắng quan sát thái độ M khi có cảnh sát cùng tới. Lúc này, M có bối rối, bàn tay vò chặt cái mũ vải, khuôn mặt che khẩu trang, và vẫn là đôi mắt không cảm xúc.

Cảnh sát vào nhà, kiểm tra phòng. Chúng tôi ở ngoài cùng M. Thân hình gầy gò, thần thái nhợt nhạt và lạnh. Tôi chợt nghĩ, có khi nào đang nghi oan cho M không? Có khi nào M cũng chịu áp lực khủng khiếp trong cả tháng qua không? Trong phòng không có đồ ăn, chai rượu dở và bao thuốc là đồ chắc M dùng hàng ngày. Sâu trong tôi, là 1 sự thương cảm. Bàn với mọi người trong đội, tối cho M về nhà chúng tôi ăn cơm, một bữa ăn đồng hương với nhau, biết đâu chúng tôi sẽ có thêm manh mối.

Lúc đầu M từ chối, chúng tôi về. Chiều đến anh B nhắn, qua đón hai người về ăn cơm.
Cả bữa ăn M hầu như im lặng. Ăn uống cũng rất ít. Tối đó M ngủ cùng mọi người. Đêm, M ngủ tầm 2 tiếng, sáng 6 h dậy về phòng.

Cả đội tìm kiếm gần như rã rời sau nhiều ngày, nên mùng 4, chúng tôi nghỉ 1 ngày sau khi bàn giao vật chứng là cái chăn cho cảnh sát.

Sáng mùng 5, anh B gọi, báo khu gần nhà Đ có mùi và có ruồi. Tầm 15h30, 5 người chúng tôi tập trung tại nơi có mùi hôi, và quyết định sẽ lật thử.

Kinh hoàng, sợ hãi, hụt hơi, đau đớn… thành 1 thứ hỗn loạn trong chúng tôi khi nhìn thấy Đ. Em nằm ngay ngắn dưới cống, trên người chỉ có duy nhất 1 áo phông bị xé. Gần như chưa có dấu hiệu p h ân h u ỷ. Chiếc dây chuyền trên cổ khiến chúng tôi chắc đến 95% đó là Đ.

Trong đầu tôi lúc này là 1 thứ hỗn độn, bùng nhùng. Nếu vứt gần như vậy thì chắc chắn hung thủ không có phương tiện để di chuyển đi xa. Vậy thì M là tình nghi số 1.

Trong lúc chờ cảnh sát tới, tôi liên lạc với anh em trong đội tìm kiếm tới ngay, vì lo sợ rằng khi đó M trong nhà nghe thấy động bên ngoài, sẽ hoảng loạn mà chạy trốn hoặc t ự s á t. Không ai trong chúng tôi dám bấm chuông phòng M nữa. Trong rất nhiều ngày tìm kiếm và suy đoán, mọi người đều nhận định rằng M không thể vô can, phải biết được điều gì đó, chứ chỉ nghĩ đến việc M là hung thủ thôi, cũng đã đủ đau lòng và nhục cho người Việt trên đất Nhật này rồi.

Cảnh sát tới, người dân đông dần, chúng tôi bị cảnh sát tách ra hỏi, chúng tôi đều nói, có khả năng M đang trong phòng.

Tầm 30 phút sau khi hỏi chúng tôi, cảnh sát vào tìm M.
M ra, khuôn mặt không đeo khẩu trang.
Tới gần tôi, M hỏi 2 câu: tìm thấy nó rồi à? Ai tìm thấy?
Đừng nói là M hoảng sợ. Không, không một chút nào biểu hiện đó.
M kém tiếng Nhật, cảnh sát hỏi gì, chúng tôi đều phải dịch lại.

Sự bình thản của M khiến tôi thật sự hoang mang. Đây không thể là thủ phạm được chứ? Không có ai có thể bình tĩnh đến mức này đâu nhỉ? Bạn cùng phòng nằm kia, dưới cống, và thủ phạm ( nếu đúng) đứng đây, trước rất đông cảnh sát, thì tâm lý sẽ có biểu hiện nó thế nào? Chứ sao lại là thái độ này được trời ơi.

M bị tách riêng ra với rất nhiều cảnh sát. Còn chúng tôi lên xe cùng cảnh sát về đồn để lấy lời khai.

Tối đó, chúng tôi được cho về vì không nằm trong danh sách nghi phạm. M ở lại đồn.
Những ngày sau đó, chúng tôi vừa chờ đợi, vừa hy vọng, biết đâu là 1 kẻ Nhật b i ế n t h á i nào gây ra việc này, và M cũng đang bị nguy hiểm.

Chắp nối các sự việc, cuộc gọi vi deo cuối cùng Đ gọi về với gia đình là sáng ngày 2.4, hơn 11h. Cùng ngày, 19h30 M vào làm ca bình thường. Sáng sau, M về phòng cùng 2 người công ty để tìm Đ, sau đó M đi lên công ty ở tỉnh bên cạnh đến mùng 7.4 mới về cùng mọi người dọn đồ cho Đ. ( Tôi đã liên lạc với bạn dọn đồ và bạn khẳng định: trong phòng, cũng như thái độ của M không có gì bất thường)

Bạn trả lời giúp tôi, trong mấy tiếng đồng hồ của ngày 2.4, ai có thể s á t h ạ i 1 con người? P h i t a n g các vật chứng, xoá dấu m á u, tắm rửa và đi làm bình thường?! Một con người có thể làm thế không bạn ơi ????

Vậy thì t h i t h ể Đ ở đâu trong những ngày đó. Chúng tôi vẫn nghĩ, chắc chắn phải là 1 chỗ nào đó trong apato ấy. Vì nếu đem 1 t h i t h ể ra ngoài thì chắc chắn camera sẽ ghi lại được.

Chúng tôi đều đồng ý rằng, nếu Đ được đưa xuống cống từ đêm ngày 7.4 thì chỉ cần 3 ngày sau thôi là sẽ có mùi và người dân quanh đó sẽ phát hiện được. Nên khả năng cao là Đ được đưa xuống đó đêm ngày 4.5. Chỉ có thể là buổi đêm vì ở đó dân cư đông đúc, tuyệt đối không thể thực hiện hành vi đó vào ban ngày.

Vì sao thi thể Đ gần như chưa có dấu hiệu phân huỷ? Vì sao trong căn phòng chúng tôi vào 2 lần và không thấy chỗ nào có khả năng cất giấu, ngoài những dấu vết bất thường đã được cảnh sát ghi nhận? Chính điều này, làm chúng tôi kiên quyết bảo vệ cái niềm tin cho rằng M không thể là hung thủ được.

Thái độ ấy. Các mốc thời gian là như thế. Cách phi tang các vật chứng, bảo quản t h i t h ể….. đều có tính chuyên nghiệp. Vậy thì, có thể nào là M được sao?

19h30 ngày 11.5, nghe tin M nhận tội, quả thực là 1 cảm giác tệ hại khó có thể diễn đạt trong cuộc đời tôi mới trải qua lần đầu. Họng đắng nghét, không thở nổi. Ngồi lặng lẽ, tôi run từng cơn.

Và tôi biết rằng, mình và tất cả mọi người, đã gặp 1 ác quỷ bằng xương bằng thịt thật sự.
Chúng tôi ngồi lại, xem video trong lúc tới căn phòng ở lần đầu tiên, và khi này, mới thấy cái nắp hầm kỹ thuật trong gian bếp của phòng đó. Chúng tôi có niềm tin rằng, Đ đã được đưa xuống đó sau khi bị sát hại ngày mùng 2.4. Bị bỏ ra cống sau hôm có cảnh sát tới nhà.

Cho đến giờ, vụ án vẫn là 1 hung thủ, 1 nạn nhân.

Có thể nào không? Hung thủ được hỗ trợ về mặt tinh thần và chỉ dạy cách phi tang các vật chứng, bình tĩnh nhắn tin đối phó với gia đình Đ trong suốt thời gian qua. Cách bảo quản thi thể…. cái này chúng tôi thật sự không biết. Phải chờ điều tra và kết luận từ cơ quan điều tra.

Nếu đội tìm kiếm không đi tìm, thì giờ này Đ ở đâu, bị phi tang và mãi mãi việc mất tích của em sẽ không có câu trả lời. Nhìn nhận từ góc độ đó, để thấy rõ hơn dã tâm của hung thủ.

Người ta có thể vô ý giết người, trong cơn nóng giận mất kiểm soát giết người. Nhưng sau đó, sẽ là ân hận, sẽ là dày vò, là đầu thú là chấp nhận trả giá. Nhưng, giết người có ý định rõ ràng, đâm bạn trong lúc bạn ngủ, chủ tâm mua rượu uống để lấy tinh thần thực hiện hành vi, có sắp xếp chứng cứ ngoại phạm bài bản, có phi tang vật chứng tại nhiều địa điểm khác nhau, và đặc biệt, ăn ngủ, sinh hoạt bình thường cạnh thi thể 35 ngày ( cho đến lúc bị phát hiện) mà không ân hận, giằng xé, mà bình thản, mà lạnh lùng đến như này, thì chỉ có thể là hiện thân của quỷ dữ thôi, trời ơi, con người, không ai làm thế được!!!

Bài viết này, tôi viết, trong ngổn ngang những mớ thông tin về việc hung thủ lật lại lời khai, rằng hung thủ có luật sư, rằng tất cả những nick đăng về vấn đề này bị đe doạ, bị mất nick…

Tôi sẽ chỉ tag duy nhất Thư, chị gái Đ. Nếu tôi hay Thư bị mất nick, hay tôi có bị đe doạ, thì tôi cũng hiểu thêm mình đang đối phó với điều gì.

Tôi có sợ không ư? Tôi chỉ là một cá nhân, buôn bán nhỏ lẻ bình thường. Nick lập ra, nhiều phần, để các bạn trẻ, mới tới Toyama, nếu có gì không hiểu, hay khó khăn trong cuộc sống thì có thể tìm tới để chia sẻ. Mất nick này, thì lập nick khác thôi. Nhưng làm người, sống trên đời, thấy việc xấu mà không dám tố, thấy ác mà không diệt, thì sống có nghĩa không?

Trong tâm thế ấy, chúng tôi nhất tâm tin tưởng rằng, vụ việc gây chấn động mạnh này, các cơ quan chức năng có trách nhiệm của Việt Nam sẽ bám sát diễn biến vụ việc. Lãnh sự quán cũng đặc biệt quan tâm. Nên các bạn trẻ ạ, mình làm đúng, đừng bao giờ sợ hãi. Trên có pháp luật, dưới có tình người. Cái ác, nhất định sẽ bị trừng phạt.

Nếu bạn là người thân của Đ, bạn sẽ cảm thấy sao khi tiễn con đi khoẻ mạnh, đón con về bằng di ảnh, đầy uất ức, đớn đau?

Nếu bạn là người tốt, sống có trách nhiệm, bạn nghĩ thế nào nếu cái ác đến mức man rợ thế này mà không trả giá xứng đáng?

Xin đừng im lặng. Cái ác còn diễn ra, nhiều phần bởi sự im lặng của những người tốt!
Nghiệt ngã. 6 nhát dao, 4 phận người vĩnh viễn thay đổi. Đ sẽ không bao giờ còn thấy mặt trời. M vĩnh viễn bị nhắc tới trong sự g h ê t ở m và n g u y ề n rủa. Và hai người mẹ, họ sẽ chả bao giờ trở lại cuộc sống bình thường được nữa đâu”

Nguồn: Toyama ketnoichiase

Đánh giá của bạn đọc

Vắng vẻ quá ... hãy để lại đánh giá đầu tiên!
* Bài viết được sửa đổi lần cuối vào lúc 12:04 chiều ngày 16 Tháng Năm, 2020
Sidebar